Vĩnh biệt MẹMùa đông tàn cho vạn vật hồi sinhMẹ ra đi khi đàn con khôn lớnĐàn én liệng trong ngàn tia nắng sớmSao lòng con nghẹn buốt giữa buồn thươngSao lòng con như vướn vạn tơ sươngDẫu biết mẹ tuổi đời cao như núiĐất khách mẹ có bao giờ buồn tủiMà sóng trùng dương cứ mặn nghĩa tìnhMẹ bao giờ cũng đồng nghĩa hy sinhKhi tiếng hát ru con ngày nào vẫn còn đồng vọngKhi bánh ít lá gai ngược buôn làng ThượngChiều đem về những đồng bạc muối dưaAi chẳng mong lạc lối ngày xưa Để ấm áp trong vòng tay MẹĐể ngày tết về nhận những đồng tiền lẻNhấm miếng rim gừng tay mẹ sấy chiều quaVà ngày xưa cứ thít mãi trong taKhi cảm nhận phút giây mất mẹCánh hồng trắng ngày Vu Lan rung khẽMẹ bây giờ xin nhè nhẹ đường mây. NGUYỄN DUY TẨM