

By Trần Mậu Tư. PD Tâm Nhơn
Em ơi! Em ơi! Tàu đã đến ga? đón em đi xa…Anh và em đã cùng nhau nguyện ước đi cùng một chuyến tàu mà nay em lại bỏ anh một mình trên sân ga buồn, rồi ra đi một mình trên con tàu “định số”.
Em ơi! Nhớ em lắm … làm sao mà chịu nỗi đây??? Con tàu từ từ đi xa, khuất sau các bóng cây già nơi mà chúng mình thường gặp nhau trong những chuyến đi từ thiện , cúng dường. Bầu trời hôm nay vẩn xanh, trong sáng…
Em vẩn thường nói nếu sau này lở em có đi trước xa anh, anh phải cố gắng đi tiếp đoạn đường mà em còn bỏ dở, mong anh hiểu cho…
Anh luôn luôn nhớ lời em và sẻ tiếp nối công việc dở dang của em một cách tốt đẹp như ngày nào mình còn đi bên nhau.
Sân ga bây giờ đã vắng bóng người, còn lại một mình anh mà thôi! Nhìn con tàu khuất bóng anh quay trở lại để tiếp nối công việc…
Em ơi, nhớ lắm, nhớ lắm, nhớ lắm. Em sống mãi trong lòng anh!!!
Anh
Mười Điều Tâm Niệm
By Trần Sĩ Phúc. PD Tâm Túc
Đi du học mười điều Mẹ dạy
Là con đầu thì phải làm gương
Kính thưa Mẹ con nay làm được
Nhưng Mẹ h ền thì đã ra đi
Thương Mẹ quá một đời vất vả
Cho chúng con tất cả cuộc đời
Lời Mẹ dạy con luôn ghi nhớ
Để may này dạy dỗ đời sau
Đau thương quá, Mẹ ơi con nhớ Mẹ
Đứa con đầu bên Mẹ chẳng đư ợc lâu
Duyên đã hết nên đành chia tay Mẹ
Mười điều này con mãi khắc ghi
Con của Mẹ, Trần Sĩ Phúc
Cảm Xúc Về Mẹ
By Trần Sĩ Tuấn. PD Tâm Hải
Bao nhiêu tuổi con vẩn là con mẹ
Cho dù có thành đạt đến đâu
Mẹ vẩn là bóng mát để con nương nấu.
Mẹ đang sống, con mãi ham công việc.
Mẹ đi rồi nuối tiếc cũng thành không.
Công ơn mẹ làm sao con đền đáp.
Chín tháng cưu mang mẹ không màn sức khỏe
Chỉ mong con mạnh khỏe chào đời.
Con ngã bệnh, mẹ xã thân cứu chữa.
Con vào đời mẹ vẩn phải lo toan.
Mẹ chỉ vui khi con mình hạnh phúc.
Mẹ ra đi con đang ở chốn nào.
Quay trở về mẹ ơi không còn nữa.
Con vẩn biết máu mẹ đang tuôn chảy.
Trong tim con, mổi đứa luôn giữ gìn.
Máu của mẹ là Từ Bi Hỹ Xã.
Chúng con hứa mãi mãi chẵng lãng quên
Mẹ yên nghỉ và vui về Cực lạc
Ở trần gian chúng con nguyện sẻ bình an.
Mẹ
By Trần Sĩ Túy. PD Tâm Mãn
Con có duyên là con của Mẹ
Tảo tần buôn bán nuôi chúng con
Qua nhiều câu chuyện đời nho nhỏ
Mẹ dạy con điều hay lẽ phải
Những đêm trắng Mẹ lo con bệnh
Công sinh thành biển cả mênh mông
Ơn dưỡng dục biết sao nói hết
Con có duyên là con của Mẹ
Con thành đạt Mẹ mừng chia xẻ
Con lầm lạc Mẹ là ánh sang
Mẹ mãi luôn vun đắp giúp chúng con
Vốn liếng yêu thương của cuộc đời
Hôm nay Mẹ ra đi vĩnh viễn
Mất Mẹ hiền mất cả trời xanh
Mẹ vẫn sống mãi trong con nhé
Nuốt nước mắt niềm tin con giữ
Nơi cửa Phật Mẹ về nương tựa
Còn con đây mãn nguyện tâm hiền
Đôi Lời Về Mẹ
By Trần Sĩ Minh. PD Tâm Quang
Trước hết tôi xin được phép dùng pháp danh của mình mà mẹ đã quy y cho từ lúc còn trong lòng mẹ. Tâm Quang xin chia xẻ một chút suy nghĩ đến với các bác các cô,chú, các anh chị em..từng là cha là mẹ và từng là con yêu dấu từ trong kiếp sống này hay đã từ trong vô thủy.
Hoàn cảnh của đất nước Việt Nam với cuộc chiến kéo dài, chết chóc tan thương nghèo đói đã là chất liệu tạo sinh ra không biết bao nhiêu người mẹ tuyệt vời.
Mẹ chúng ta không chỉ là người sinh ra ta, dưởng nuôi ta mà người còn phải đối mặt với biết bao nhiêu khó khăn thử thách khác trong cuộc sống. Ba cuộc chiến, gần đây nhất mà Tâm Quang được chứng kiến: Mậu Thân 1968, muà Hè đỏ lữa 1972, và ngày vận nứơc rơi vào cảnh lầm than 1975. Biết bao người mẹ khổ đau ngậm ngùi khóc cảnh mất chồng , xa con, cửa nhà, sự nghiệp xây dựng một đời đổ nát chỉ qua một đêm không biết bao lần. Rồi cha đi cải tạo, con trốn nghĩa vụ, vựơt biền bỏ xác rừng sâu, biển lạnh. Mẹ khóc cạn nước mắt, gượng hết sức mình nách một gánh hàng bôn ba bên chợ nuôi lấy một đàn con và vẫn hoài bảo con của Mẹ sẽ có cơ hội học hỏi nên người hữu ích. Ôi con kính phục qúa những người Mẹ ấy.
Trong sự cảm kích của mình vì được có một người Mẹ như thế, Tâm Quang xin phép Mẹ trong buổi lễ tiển Mẹ đi hôm nay để tưởng nhớ công ơn của tất cả các người Mẹ. Những người Mẹ đã khuất bóng và những người Mẹ đang còn bên cạnh chúng ta. Xin anh, xin chị hảy quay lại nhìn mẹ và ôm Mẹ vào lòng khi mình còn có cơ hội.
Cuộc sống là những khoảng khắc nối tiếp nhau không ngừng nghỉ. Những gì ta thấy, ta có, một giây trôi qua đã là qúa khứ. Không gì tồn tại ngoài những kỷ niệm trong ký ức của chúng ta. Hảy sống thật trọn vẹn những ngày còn lại với Mẹ, để ta có thể mang theo ta mãi mãi hình bóng của Mẹ hiền cho đến hơi thở cuối cùng.
Mẹ,…Mẹ vẫn ở trong con hôm nay và trong muôn thủy kiếp. Mẹ đã dạy cho con cách sống và Mẹ đã hướng dẫn con cách hành xử với sự chết. Mẹ biết ơn với tất cả sự chăm sóc của mọi chúng sanh khi nằm trên giường bệnh và ra đi bình an, hiểu nghiệp và trả nghiệp trong tự tại với những nụ cười vui vẽ cho đến những phút giây cuối cùng. Mẹ ơi con vui mừng lắm vì đựơc thấy Mẹ trong sự bình an.
Con thương Mẹ nhiều lắm, cám ơn Mẹ! Những người Mẹ.
“ Ra đi không vấn vương dù một hạt bụi trần
Mẹ để lại trong con sự bình an tự tại.”
Nghĩ Về Mẹ
By Trần Thị Diệu Phương. PD Tâm Ngọc
Từ trong bụng con đã làm Mẹ khổ
Bệnh nan y Mẹ chẳng bỏ con
Vượt gian nan Mẹ đưa con đến
Cảm ơn Mẹ ngàn lần con ghi nhớ
Bên ướt Mẹ nằm, bên ráo con lăng
Bao nhiêu năm sau, nay Mẹ bệnh
Bước đến thăm con vẫn nguyện cầu
Mẹ nằm đó con luôn bên cạnh
Lau thân gầy tần tảo sớm hôm
Nhìn Mẹ bệnh lòng con đau quá
Khăn trong tay con lau mẹ sạch
Như lau gương một kiếp Mẹ làm
Tấm gương sáng bầy con học hỏi
Mẹ đang ở trong con mẹ nhé
Mỗi bước chân con luôn theo Mẹ
Tạo duyên lành để Mẹ mãi vui.
Nghĩ Về Mẹ
By Trần Thị Diệu Trang. PD Tâm Trân
Mùa đông Toronto, 2013
Mẹ ơi,
Con ngồi đây và không biết bắt đầu viết từ đâu vì biết bao nhiêu năm tháng được sống bên Mẹ. Mẹ ơi làm sao con viết hết cho được. Con là con Út nên đi đâu cũng được ba mẹ dẫn theo không rời. Có lẽ vì vậy mà con thường được nghe, thấy, cảm nhận, học hỏi về những ngày tháng mẹ đã sống và thực sự sống có ý nghỉa.
Nếu phải kể về Mẹ thì con không biết đến bao giờ mới kể hết về những việc mẹ đã làm cho gia đình, cho chúng con, cho họ hàng bà con, và ngay cả cho những người Mẹ không quen biết nhưng chỉ vì họ là những người kém may mắn hơn mình như Mẹ vẫn thường nói. Mẹ vẫn thường nói là bố thí và cúng dường, giúp đỡ bà con là niềm vui, là hạnh phúc, và cũng là phước duyên của Mẹ. Con còn nhớ là dù lúc Mẹ thật giàu hay thật nghèo Mẹ vẫn không thay đổi. Lúc nào Mẹ cũng sẵn lòng giúp đở tiền bạc, thực phẩm, chỗ ở hay ngay cả một lời nói giúp. Lúc gia đình mình khá giả trong nhà mình lúc nào cũng đầy mì, gạo, vải, dầu chỉ để sẵn sàng cho công việc bố thí, cúng dường. Con nhớ lúc con chỉ mới lên 4, lên 5 nhưng con rất vui mừng khi thấy bóng dáng Bác Siêu đến để lấy thực phẩm, vải vóc đi bố thí. Mẹ ơi có phải chăng từ lúc đó Mẹ đã gieo cho con những hạt giống Phật pháp. Rồi thì gia đình mình trở nên khó khăn vì biến cố 1975, nhưng Mẹ vẫn không e dè khi phải nhường cơm, sẻ áo cho bà con hay kẻ nghèo. Mẹ nhớ không căn nhà mình được mệnh danh là khách sạn cho tất cả bà con nhưng chỉ khác là không thâu tiền Mẹ hở?
Rồi thì con nhớ lần đầu Mẹ khuyên con Niệm Phật để tịnh tâm, con đã không tin. Nhưng Mẹ ơi con của Mẹ nay đã Niệm Phật mổi ngày trước khi con đi làm. Con cám ơn Mẹ, Mẹ thương yêu ơi.
“Ầu ơ, chồng gần không lấy lại lấy chồng xa; đến khi cha yếu mẹ già chén cơm đôi đũa, bộ tách trà ai dưng.” Con bôn ba đi xa đễ rồi không đủ phước duyên về ở bên Mẹ vào những giờ phút cuối. Nhưng Mẹ của con lúc nào cũng tràn đầy lòng thương, lòng nhân, lòng hỷ xả vì vậy Mẹ không hề phiền trách con, phải không Mẹ? Riêng con nghe theo lời Phật dạy thì hôm nay con không có Mẹ bên con nữa nhưng Mẹ sẽ được về với chư Phật ở thế giới cực lạc cho nên con tâm niệm là sẽ không đau khỗ, buồn và tự trách nữa mặc dù con thật là nhớ Mẹ. Con sẽ sống để thực hành theo những điều Mẹ thường răng dạy, khuyên bảo, và nhắc nhở chúng con.
Mẹ ơi! Mẹ ra đi yên tâm Mẹ nhé, các con của Mẹ đã trưởng thành và cũng được Mẹ dẫn dắt theo con đường Phật pháp rồi; Mẹ đã hoàn tất xuất sắc bổn phận của Mẹ ở tại thế giới này.
Các Anh Chị, chúng con cùng các cháu Nội, chắt của Mẹ đồng thành tâm cầu nguyện để Mẹ vãn sanh cực lạc quốc. Nam mô A Di Đà Phật.
Con Út của Mẹ từ California, USA
My Grandma
By Satoru Hayano
My grandma was a loving human being
Who likes to play with the kids in the spring
She gives us great presents in the winter
And has fun with us during the summer
My grandma was very hospitable
She welcomes us in a personable
Way that makes us kids feel very happy
And keeps us safe when we don’t feel easy
My grandma enjoys being talkative
She likes advising us to be active
In our pursuit to reach our dreams
In the face of challenges and rough streams
My grandma was an ideal example
For protecting her customs and culture
From forces that doubts her authority
To keep unity in the family
Reflection
By Miki Hayano
When I reflect back to my childhood days, I realize that my grandmother was one of the earliest examples in my life, of someone I knew who donated her time and money to charitable causes. She would always collect clothing, money, and candies to bring to Vietnam and donate on her visits. I never really realized how much of an impact her early example had on me until now. Today I see the same traits in myself, a desire to help the poor and needy. In the past few years, I have been on mission trips to Nicaragua and Africa, helping the poorest of the poor by painting houses, feeding the poor, and just listening to their stories and experiences and making friendships and connections. My grandma influenced me at a young age, and I thank her for passing on this trait to me. For my next trip, someday I hope to go to Vietnam, a part of my heritage, and visit where grandma was from, and do as she did, helping the less fortunate and walking in her footsteps.
Curing Hiccups Grandma Style
By Meiji Tran
I have a lot of memories of grandma and it is hard to pick just one. So, let’s choose one memory that really stands out and it is one of the earliest memory that I have of her.
Before I left Vietnam, we have spent a lot of time at Grandma’s house and most of the time we slept over. During one of those sleepovers I had the hiccups in the middle of the night. My mom tried everything (including holding your breath and count to nine, swallowing your saliva, etc.) to cure my hiccups, but nothing worked.
She suggested that I should go get a drink of water in grandma’s room. I was very reluctant to do so since it was in the middle of the night and everything is dark. For a 3 or 4 year old, it was very scary. However, my mom kept on encouraging me and saying that grandma wouldn’t mind me drinking her water.
So, I got out of bed and walked over to her room. As I open the fridge and pick up the water bottle, I hear: “Who gave you permission to drink my water!!!” (in a deep voice emanating from the bed). I was so shocked and scared that I put the bottle back down and closed the fridge without taking a sip and cried all the way to my mom.
I was so upset that I couldn’t stop crying. I cried so much that grandma had to come over and sooth me. She said: “See your hiccups are gone. I only said that because I knew that it would make you upset and you would stop with the hiccups.” She would say this while patting my back.
Well, thinking back on this, it was a very effective method to cure hiccups...but there should be a disclaimer: will cure hiccups, but need to sooth the crying too.
Now for a more recent memory, I drove her and grandpa to the grocery store. I would walk around with her and she would be telling me to pick the right kind of food for the right price. She would take her time and look over everything before putting the item in the cart. At the counter, she would always tell me to keep an eye on the cashier to make sure that the cashier doesn’t make a mistake. She would give me the receipt after to go over the items again and make sure that everything is correct. Even if there was a mistake of a dollar she would insist that it was corrected. Grandma is very honest and she wanted to be treated that way. She always says that she doesn’t cheat others, so others should not cheat her.
As we drive home, she would say: “There are only two of us (grandpa and me), and yet I still spend $200 worth of food. Why is that, Meiji?” I would say: “well, let’s see. You just made a big pot of bun bo last weekend for not just for yourself and grandpa. You had to call uncle Minh, uncle Tuy and Julie to come and pick up the food. The other day, you made beef stew and called everyone again to come and pick up the food. Didn’t you just feed uncle Minh lunch yesterday? Is it any wonder that you spend $200 in grocery!?!” She would laugh and say: “well Meiji, grandma may not have a lot of money, but I do have love to give. The best way to show this love is by making food for everyone. That is how I like to take care of my loved ones.”
Thank you, grandma for showering me with your love. I really miss your food, but most of all your love and wisdom. I love you, grandma.
COMPARTA UN OBITUARIOCOMPARTA
v.1.18.0