

Mrs. Phuong Thi Nguyen was born on January 20th, 1929 in Qui Nhon, Binh Dinh, Vietnam. She was the youngest daughter of Ky Van Nguyen (father) and Ky Thi Tran (mother). She grew up surrounded by the love and guidance of her parents and siblings in the Duc Thanh Tran temple in Qui Nhon, where her father was the president of the Bac Ky Community Association since 1914.
In 1945, Mrs. Nguyen’s father passed away and the family moved to Tuy Hoa for her brothers to attend school. There, her mother opened a confectionary and bakery store. Mrs. Nguyen was about 17 or 18 years of age. She helped with the family business by making 30 kilograms of peanut and sesame brittle daily. While working at the family business, Mrs. Nguyen met her future husband, Mr. Gioi Thien Nguyen. They fell in love and married when she was 19 years old, and he was 30 years old. Within that same year, they gave birth to their first son, Mr. Khanh Hoa Nguyen.
In 1957, Mrs. Nguyen and her husband left Tuy Hoa and moved to Binh Dinh, where they opened a medicine depot. After a few years, the business was not thriving, and her husband decided to purchase a delivery truck to transport goods. After another few years, Mrs. Nguyen and her husband decided to purchase two passenger buses. With these buses, they assisted the South Republic of Vietnam government, during Diem Dinh Ngo’s presidency, to move people in poor provinces to more flourishing provinces within South Vietnam. With this, Mrs. Nguyen’s husband lead to create a union that included 20 passenger buses. Mrs. Nguyen and her husband accompanied the union members and managed daily operations by each driving a bus.
As they traveled, their children were cared for by a housekeeper (known as, Aunt 5) along with 4 other nannies. After the government program ended, Mrs. Nguyen and her husband continued to return to province to sell household supplies. During a trip to Nha Trang to visit his mother, Mrs. Nguyen’s husband was arrested under the accusation of working for the Communist. Her husband was imprisoned when Mrs. Dieu Khanh (oldest daughter) was only 2 years of age. Without her husband’s presence, the family could no longer afford to maintain the business vehicles, so her husband wrote to Mrs. Nguyen to sell the vehicles and pay off debt. While her husband was imprisoned, Mrs. Nguyen struggled to take care of him and her children as she no longer had help. Mrs. Nguyen did everything she could from selling groceries and beverages to cooking and selling food to support her family. When her husband was released from prison, he remained in Nha Trang and worked as a lumberman to support his family. He would send lumber to Mrs. Nguyen, where she hired carpenters to make and sell furniture. Every time her husband would return to visit the family, another child was conceived.
In 1973, Mrs. Nguyen moved her children to Nha Trang to join her husband. There, the family lived on Dam Bay Island where they worked as farmers and fishermen.
In total, Mr. and Mrs. Nguyen had 13 children, 11 boys and 2 girls.
After the fall of Saigon, Mrs. Nguyen and her husband made the decision for their children to escape Vietnam by boat. Mrs. Nguyen and her husband remained in Vietnam with two children, Mr. Khanh Quang Nguyen (3rd son) and Ms. Khanh Diem Nguyen (youngest child/daughter).
In 1992, with the sponsorship of their children, Mrs. Nguyen and her husband traveled to the United States to be reunited with them. After 8 months, her husband fell ill and returned to Vietnam where he passed away later that same year.
After her husband’s passing, Mrs. Nguyen remained in the United States to be close to her children. She passed away at the age of 91 after a long battle with Alzheimer’s disease.
Mrs. Nguyen is survived by her 13 children, 11 daughter in-laws, 1 son-in-law,
28 grandchildren, and 5 great grandchildren.
Mẹ tôi Bà Nguyễn Thị Phượng sinh ngày 20-1-1929 tại Qui Nhỏn, Bình Định Việt Nam Là con gái út của cụ Nguyễn Văn Kỳ và Cụ Bà Trần Thị Kỷ. Mẹ tội được Cha Mẹ và anh chị em thương yêu và lớn lên tại đền Đức Thánh Trần Qui Nhỏn lúc đó Ngoại tôi là Hội Trưởng Hội Tương Tế Bắc Kỳ Khoảng năm 1914.
Sau khi ông ngoại tôi mất năm 1945. Gia đình dời về Tuy Hòa để thuận tiện cho các cậu tôi đi học và Bà Ngoại tôi mở tiệm làm bánh kẹo. Thời gian này Mẹ tôi khoảng 17-18 tuổi. Bà rất khỏe tự cô kẹo thèo lèo trong chảo khoảng 30 ký tự đổ cán và cắt lấy. Thời gian này quen với Ba tôi là cụ Nguyễn Thiện Giỏi và lập gia đính với ông lúc mẹ tôi mới vừa 19 tuổi và Ba tôi là 30 tuổi, cùng trong năm đó tôi được sinh ra.
Năm 1957 Ba Má tôi rời Tuy Hòa ra Bình Định mở tiệm thuốc tây. Sau vài năm hùn hạp, buôn bán thua lỗ, Ba Má tôi bán tiệm thuốc tây và sắm hai xe tải. Một thời gian sau Ba Má chuyển ý bán hai xe tải và sắm hai xe chở khách cùng thời gian với chính quyền của Tổng Thống Ngô Đình Diệm mở chương trình di dân từ các tỉnh nghèo miền trung lên Pleiku- Kontum và Ba tôi lập đoàn xe vận chuyển di dân trên 20 chiếc. Ba Má tôi cùng đi trong đoàn vận chuyển đó. Ba lái một chiếc Má theo một chiếc khác.
Chúng tôi ở nhà với Bà Năm và bốn người làm khác. Sau khi chương trình di dân chấm dứt, Ba Mà tôi buôn vật dụng cho khu định cư mới. Trong lúc này Ba tôi về thăm Nội tại Nhatrang và bị tố giác là cán bộ cộng sản bị ở tù hai năm khi Cô Diệu Khánh mới 2 tuổi và xe cộ chạy không đủ chi phí. Ba tôi gởi thơ về bảo Má tôi bán xe để trả nợ. Mẹ tôi khá chật vật khi không còn người làm để nuôi đàn con nhỏ và nuôi chồng đang ở tù. Bà xoay sở rất nhiều nghề từ bán thức ăn, bán hàng xén và sau là đại bài cam bia. Ba tôi ra tù nhưng không về Bình Định, ở lại Nhatrang để làm ăn ngành khai thác lâm sản và gởi tiền về cho gia đình. Mẹ tôi vừa kêu thợ đóng mộc để bán cho những người trong xóm, trong làng và nuôi các con ăn học. Cứ mỗi lần Ba về thăm nhà thì một thằng em nữa lại ra đời.
Đến năm 1973 Ba Má quyết định dời về Nhatrang và ra đảo Đầm Báy sống vừa làm vườn và vừa kinh doanh nghề đánh bắt cá.
Lúc này đếm trên đầu ngón tay thì chúng tôi có tất cả 13 anh chị em. 11 trai và 2 gái.
Thế sự thăng trầm nên cha mẹ tôi cho chúng tôi rời nước ra đi để lại ông bà chú em thứ tư đi nghĩa vụ và đứa em gái út.
Được sự bảo trợ của con cái Ba Má tôi sang đoàn tụ với chúng tôi năm 1992. Cùng trong năm đó Ba tôi về Việt Nam và qua đời tại đó.
Mẹ tôi sống với chúng tôi cho đến ngày Bà lâm bệnh năng được sự lo lắng của con cái đã đóng góp để giúp Bà cho đến ngày Bà ra đi. Bà hưởng thọ 91 tuổi.
Bà ra đi để lại: 25 con vừa dâu vừa rể, 28 cháu nội ngoại, 5 cháu cố.
Partager l'avis de décèsPARTAGER
v.1.18.0