

Sinh ra trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam đầy biến động, Trương Quốc Thái bắt đầu cuộc sống của mình vào ngày 21 tháng 6 năm 1967 tại Quận 6, Sài Gòn, là con út thứ hai trong gia đình mười một anh chị em. Tuổi thơ của ông khá khó khăn, từ nhỏ đã phải phụ gia đình bán đồ ăn vặt ngoài đường và củi để mưu sinh. Khi còn học trung học phổ thông, ông bắt đầu làm việc cho anh trai mình, Anh Bảy, đánh bóng phụ tùng xe máy khi còn là thiếu niên để phụ giúp gia đình. Công việc tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng đó là lao động chân chính.
Nhờ sự chăm chỉ và tháo vát, Thái đã dành dụm được chút tiền và mua cho mình chiếc Xe Đạp Xanh đã bị gỉ. Chiếc xe không ở trong tình trạng tốt nhất, nhưng ông biết chính xác cách sửa chữa nó! Ông có thể thay ghi đông, thay lốp, thêm yên xe, thêm giỏ xe, và sơn lại toàn bộ mọi thứ…khả năng của ông là vô tận! Tất nhiên, bất cứ thứ gì mà ông chạm vào, ông đều làm hết sức của mình.
Một đêm định mệnh trong một buổi đi chơi nhóm, Thái đã đến bằng chiếc xe đạp mang đầy niềm tự hào và niềm vui của mình giữa một biển xe máy. Anh đã chiếm được cảm tình của cô Châu Thị Kim Loan xinh đẹp. Cô chọn anh không phải vì danh tiếng hay tiền bạc, mà vì sự hài hước và duyên dáng chân thật của anh. Hai người nhanh chóng tìm được tiếng nói chung và cùng nhau lên đường trên chiếc Xe Đạp Xanh của anh. Đôi uyên ương làm tất cả những trò nghịch ngợm thường thấy của các cặp tuổi trẻ thường làm để trốn tránh gia đình và gặp gỡ nhau!
Sau đó, Thái và Kim Loan đính hôn, kết hôn và có con trai đầu lòng, Trương Hoàn Kim, ở độ tuổi 20. Trong thập kỷ này, Thái đã có gia đình, nhà riêng và một cơ sở kinh doanh nhỏ tại nhà chuyên nhúng nhựa phụ tùng xe gắn máy. Thái và Kim Loan cuối cùng đã có con trai thứ hai, Trương Thái Bảo, ở độ tuổi 30. Do công việc kinh doanh sa sút và kinh tế bất ổn, ông đã nắm bắt cơ hội di cư sang Mỹ theo diện bảo lãnh của người anh ruột - Anh Sáu.
Ông, vợ và hai đứa con bắt đầu một cuộc sống mới ở Mỹ vào năm 2000 mà không có tiền không việc làm và không ngôn ngữ. Anh trai của Thái, Anh Sáu, đã giúp ông có được công việc đầu tiên tại một công ty mạ công nghiệp ở Seattle. Sau 6 tháng sống cùng anh trai, Thái đã tự lập và chuyển cả gia đình 4 người vào một căn hộ nhỏ một phòng ngủ ở White Center. Ngoài công việc chính, cuối tuần ông còn phụ anh mình, Anh Sáu, làm thêm việc sửa chữa nhà cửa, từ đó tích lũy kỹ năng và dần dần phục vụ cộng đồng người Việt qua truyền miệng. Thái là một người đặc biệt khéo tay, một thiên tài không gặp thời. Nếu muốn, ông có thể tự mình xây dựng một căn nhà từ nền móng lên. Hoặc tối thiểu ông chỉ cần sự giúp sức của hai người con trai, và trái tim nồng ấm của vợ.
Và đó là những gì ông đã làm. Hai vợ chồng thay ca làm việc để thay nhau chăm sóc hai đứa con thơ nhỏ, sống tiết kiệm để dành dụm tiền đặt cọc nhà, và sau 4 năm định cư ở Seattle, họ đã mua một căn nhà cũ kỹ xuống cấp ở Burien. Bằng máu, mồ hôi và nước mắt, Thái đổ cả tâm hồn vào việc cải tạo ngôi nhà và biến nó thành một ngôi nhà mơ ước, quan trọng nhất là xây dựng một tổ ấm an toàn và ấm cúng cho gia đình.
Sau khi công ty xi mạ công nghiệp đóng cửa,Thái tìm được một cộng đồng gắn bó và đầy sự hỗ trợ tại Trường Westside, nơi đây là ngôi nhà thứ hai của ông và là nơi ông gắn bó hơn 18 năm với vai trò nhân viên bảo trì. Trong khoảng thời gian này, ông còn giúp vợ, Kim Loan, có được công việc tại đây. Đôi uyên ương lại có cơ hội chăm sóc ngôi trường cùng nhau, thậm chí còn được cùng ăn trưa mỗi ngày! Họ yêu trường đến mức không muốn nghỉ phép, chỉ để được ở đó nhiều hơn. Bất cứ khi nào trường cần, Thái luôn có mặt.
Trong những năm cuối đời, Thái sống một cuộc sống thoải mái và hạnh phúc. Hai cậu con trai của ông đều thành đạt theo cách riêng của mình, và còn vợ ông trở thành chỗ dựa vững vàng. Ông tận hưởng những năm tháng êm đềm đó để đi du lịch khắp thế giới, nếm thử hàu, cua và tôm hùm trong khi nhâm nhi chúng với bia địa phương. Trong suốt Cuộc Chiến Cuối Cùng của mình, ông vẫn giữ được sự kiên cường và không muốn làm phiền những người thân yêu. Ông kiên định, lạc quan, và sống trọn vẹn từng ngày với nụ cười và khiếu hài hước. Thái là một chiến binh, là người có trái tim đầy đam mê, là người không bao giờ bỏ cuộc khi đã dành tình yêu cho điều gì. Nhưng trên hết, ông là người luôn lạc quan và tràn đầy niềm hy vọng!
Trương Quốc Thái đã ra đi thanh thản, không vướng bận điều gì, bên cạnh gia đình thân yêu vào ngày 20 tháng 8 năm 2025.
Born during the turbulent war-ridden Vietnam, Thai Quoc Truong began his legacy on June 21, 1967, in Saigon District 6 as the second youngest out of eleven kids. He had a rough upbringing having to help the family sell various street food and firewood at a young age. While attending high school, he started working for his older brother, Anh Bay, polishing motorbike parts in his teenage years to help support the family. It wasn’t much, but it was honest work.
Through hard work and resourcefulness, Thai scraped together what little extra he could afford and bought his own rusty Blue Bicycle. It wasn’t in the best of conditions, but he knew exactly how to fix it right up! He could swap the bars, change the tires, add a seat, add a basket, and paint the whole thing…the possibilities were endless! Of course, anything he touched he made sure his Soul was part of it.
One fateful night in a group outing, Thai rolled up in his Pride and Joy bicycle in a sea of motor bikes. He managed to steal the attention of the lovely Ms. Kim Loan Thi Chau. She chose him not for his fame nor fortune, but for his genuine humor and charm. The two of them hit it off and there they went off on their own on his little Blue Bicycle. The Love Birds would do all the typical teenage things to dodge their families and meet up with each other!
Thai and Kim Loan were then engaged, married, and had their first son, Kim Hoan Truong, in their 20s. In this decade, Thai had a family, his own home, and a humbling powder coating business operated in the back of his house. Thai and Kim Loan eventually had their second son, Bao Thai Truong, in their 30s. Due to his business dwindling down and economic uncertainty, he jumped at the opportunity to immigrate to the United States with sponsorship from his older brother, Anh Sau.
Thai, his wife, and their two kids started a new life in America in 2000 with no money, no job, and no language. Thai’s brother, Anh Sau, got him his first job in Seattle at an industrial plating company. After 6 months living with his brother, Thai got on his two feet and moved his family of 4 into a tiny one-bedroom apartment in White Center. With a full-time job, Thai spent his weekends helping his brother, Anh Sau, with general home repair work, which was where he learned the skills and eventually served the Vietnamese community through word of mouth. Thai was exceptionally skilled, a genius without opportunity. If he wanted to; he could build a house from the ground up all by himself. The bare minimum he would need were his two boys for muscle, and the heart of his wife to do so.
And that was what he did. He and his wife worked alternating shifts to take turns caring for their young boys, lived frugally to save for down payment, and bought an old run-down house in Burien 4 years after immigrating to Seattle. With his blood, sweat, and tears, Thai poured his Soul into renovating his dream house and most importantly built a comfortable and safe home for his family.
After the industrial plating company shutdown, Thai found a close-knit and supportive community at Westside School, his second home for the past 18+ years, as a Maintenance Staff. Somewhere along the way, he managed to get Kim Loan a position there as well. The Two Love birds were able to care for the school together. They even got to start having lunch together again! They love the school to the point of refusing to take PTO just to spend more time there. Anything that the school needed, Thai was there.
In his final years, Thai lived a comfortable and joyful life. His two boys are successful in their own rights; and his wife with a newfound stalwart heart. He spent those gentle years traveling the world sampling oysters, crabs, and lobsters while washing them down with local beers. Throughout his Final Fight, he was stoic and didn’t want to bother his loved ones. He was resilient and lived every day to the fullest with a strong sense of humor. Thai was a Fighter. That was Passionate. When he cares for something; he does not fathom how to give up on it. But his greatest traits are that Thai was always Positive and Hopeful!
Thai Quoc Truong passed peacefully with no regrets and was surrounded by his loving family on August 20, 2025.
Ba's tribute
Thank you all for being here today to honor and remember my Dad and to also support my family at the most difficult time in our lives. Seeing so many familiar faces of family and friends, is a testament to the kind of man my Dad was and the impact he had on the people around him.
Writing this tribute has been one of the hardest things that I have ever had to do, because no words can truly capture everything my father meant to me and to all of us. I want to try my best to share who he was, not just as a father, but as a man, and to celebrate the life he lived, the values he held, and the legacy he left behind.
The passing of my Dad left a deep void in my life, one that feels impossible to fill. But I hope that, with time, that emptiness will soften.
Every time I look at my mom, I’ll think of him.
Every time I sit at my parents’ dinner table, I’ll think of him.
Every time I drive his truck, I’ll think of him.
Every time I borrow his tools, I’ll think of him.
And every time my phone rings, a part of me will wish it was him.
At his core, my Dad was a devoted family man, a loving husband, a caring father, and a truly selfless provider. He was not someone who said “I love you” often, but I never once doubted the depth of his love for my mom, my brother, and me. His actions spoke louder than words ever could. He consistently put his family first, sacrificing his own comfort and desires to ensure that we were taken care of. For years, he worked seven days a week so that we could have a more comfortable life and he still made time for his family. That kind of selflessness defined him. He didn’t just care for his immediate family, he opened his heart and home to others, taking in my cousins under his roof and treating them as if they were his own daughters. That was the kind of man my father was, someone who gave endlessly, loved through action, and built a life rooted in devotion, sacrifice, and heart. His legacy lives on in the way we love, care, and show up for one another.
My father lived with integrity. Whether in his career, among friends, or at home with us, everything he did was grounded in honesty and strong values. He taught me that integrity isn't just about telling the truth, but it is about living it. He stayed true to his beliefs and always did what was right, even when it was difficult or when no one was watching. He was direct and unafraid to speak his mind, even when it meant facing uncomfortable truths. He was always willing to help others, often going out of his way to lend a hand or offer support without expecting anything in return. That kind of courage, authenticity, and compassion shaped not only who he was, but who I strive to be.
One of the greatest lessons my Dad passed on to me was the value of finding joy in life’s simple moments such as a quiet evening together, sharing a meal, or just taking a walk. He believed that true happiness didn’t come from wealth or material things, but from the relationships we build, the time we share with those we care about, and the love we give and receive each day. He taught me to treasure the rare, meaningful connections and to have the wisdom to let go of those that no longer serve the heart. My Dad found meaning in everyday routines and simple pleasures. In doing so, he showed me that fulfillment isn’t something we chase, but it is something we notice right here and right now, in the present moment because time is the one thing we can never earn back.
My Dad deeply valued education and lifelong learning. He encouraged my brother and me to earn at least a four-year degree, an opportunity he never had himself. He never pressured us to follow a specific career but instead urged us to pick our own paths and pursue our own passions. I saw that same passion in him, especially when he poured his heart and soul into renovating an inhabitable run-down house and nourished it into a home for us that he was truly proud of. Through that process, I came to understand what dedication and craftsmanship really looked like. My Dad was one of the smartest and hardest working people I have ever known. He was a true problem solver, a builder, a craftsman. He was the kind of person that could assemble furniture just by looking at the pictures and counting the hardware, and he would be done by the time I finished reading the instructions. He taught me so many practical skills, from home repairs to full-on renovations, and while I’ll never be as good as he was, I’ll carry everything he taught me, and every moment we shared for the rest of my life.
My Dad was the definition of resilience. He never complained, no matter what life threw his way. He faced every challenge with courage and grace, never allowing hardships to define him. What stood out most was his ability to remain positive and hopeful, even in the face of adversity, especially in his final years, final days, and final hours. He fought his battles with a sense of humor, often cracking jokes just to make us laugh, even during his darkest days. That was just who he was by staying true to himself, bringing light to heavy moments, and doing everything he could to lift the people around him. He taught me that real strength is not just physical, but it is emotional. It is having the heart to keep going, to keep showing up, and to do it with love, laughter, and unwavering spirit.
My Dad was an incredible man. He touched so many lives and truly made the world a better place. He was an extraordinary person who carried himself like an ordinary one, never seeking recognition for the impact he made. Even though he is no longer here, his spirit lives on in everyone he touched and the values he lived by. I’m incredibly proud and thankful that I had the honor of calling him my Dad. I only hope that one day I can become even half the man he was.
Thank you, Dad, for everything.
I love you. I miss you.
You will always be in my heart.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính bạch Ni Sư Thích Nữ Chân Tiên, Trú trì chùa Việt Nam, Seattle.
Kính bạch Chư Tôn Đức Tăng, Ni.
Kính thưa:
– Quý Đạo hữu trong Ban Hộ Niệm, Ban Trai soạn chùa Việt Nam, Seattle.
– Quý Cơ quan truyền thông, báo chí
– Quý Quan khách.
– Quý Cụ, ông bà, cha mẹ, cô bác chú dì, cùng tất cả thân bắng quyến thuộc họ hàng, nội ngoại trong và ngoài nước.
– Quý thân hữu xa gần.
Trước hết chúng con xin đê đầu đảnh lễ Ni sư Thích Nữ Chân Tiên, Chùa Việt Nam. Dù Phật sự đa đoan, nhưng vì lòng từ bi lân mẫn mà bao ngày qua, Ni sư đã đến an ủi, chủ trì, khai thị, tụng kinh cầu siêu độ cho Hương linh Trương Quốc Thái, hưởng Dương 58 tuổi, là chồng, là cha của chúng con được phát Bồ đề tâm tỉnh giác, lìa chỗ tối tăm, xa rời đường dữ, tin sâu Tam bảo, sinh về với cõi Phật an vui.
Trong giờ phút thiêng liêng tại nhà nguyện này, chúng con không biết nói gì hơn, là kính nguyện cầu hồng ân chư Phật thường gia hộ cho Ni Sư Thích Nữ Chân Tiên, pháp thể kinh an, chúng sinh dị độ, để tiếp tục hướng dẫn Phật tử chúng con trên bước đường học Phật.
Chúng con cũng xin được đê đầu đảnh lễ, tri ân công đức của Chư Tôn Đức Tăng Ni trong và ngoài nước đã hợp lời cầu nguyện Tam Bảo cho Hương Linh Trương Quốc Thái được sớm siêu sanh tịnh độ.
Và chúng con, chúng tôi cũng không quên chân thành cảm ơn Quý Đạo hữu trong Ban Hộ Niệm, Ban Trai soạn chùa Việt Nam, Seattle; Quý Cơ quan truyền thông, báo chí; Quý Quan khách: Quý cụ, ông bà, cha mẹ, cô bác chú dì, cùng tất cả thân bằng quyến thuộc họ hàng, nội ngoại trong và ngoài nước; Quý thân hữu xa gần, đã đến chia buồn, cùng điện thoại thăm hỏi, an ủi và nhất là đã không quản ngại thời giờ quý báu hiện hiện, cùng hợp lời cầu nguyện trong lễ Phủ Diện, Lễ Di Quan và tiễn đưa Hương Linh Trương Quốc Thái là chồng, là cha của chúng con, chúng tôi đến nơi hỏa táng.
Chúng con, chúng tôi hiểu rằng, trong lúc tang gia bối rối, không thể tránh được những sự sơ sót. Xin thành tâm kính mong Chư Tôn Đức, Tăng Ni cùng tất cả quý vị hãy vì lòng thương tưởng Hương linh Trương Quốc Thái được thanh thản ra đi, mà tha lổi cho mọi sự sơ sót, đáng trách của chúng tôi.
Nam Mô Công Đức Lâm Bồ Tát Ma Ha Tát.
Tang gia đồng khấp bái.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật Kính bạch Chư Tôn Đức Tăng, Ni,
Kính thưa quý ông bà, cô chú và các vị trưởng thượng,
Kính thưa chị Trương Quốc Thái cùng tang quyến.
Chỉ còn thời gian ngắn ngủi nữa thôi khi Chư Tăng, Ni làm lễ Phủ diện, cũng là luc người ta đóng nắp quan tài lại, chúng ta sẽ vĩnh viễn không còn nhìn thấy mặt anh Trương Quốc Thái, một người bạn cũng là một người anh đã cùng gắn bó với chúng tôi suốt 25 dài.
Thời gian 25 năm với bao kỷ niệm vui buồn, mà thời gian bây giờ bên anh Trương Quốc Thái trong nhà nguyện này, chúng em chỉ được phép có vài phút giây ngắn ngủ, thì cảm niệm về anh làm sao chúng em có thể tỏ bày hết tất cả bao kỷ niệm đong đầy của anh em chúng mình đây nhỉ. Dù rằng bao ký ức với anh, về anh giờ đây cuồn cuộn không dứt trong tâm trí chúng em.
Em chỉ biết thưa với Hương Linh anh Trương Quốc Thái rừng. Lúc tại tiền anh thật hiền lành đạo đức, cần cù, mẫu mực. Anh luôn là một người chồng tốt với chị và là người cha tốt đối với các con. Đức tính của anh đó cũng là một tấm gương sáng cho chúng em học hỏi rất nhiều. Vì thế, khi nghe hung tin anh từ bỏ cõi Ta Bà huyễn mộng này, chúng em không khỏi bàng hoàng, cảm nhận một sự mất mát thật lớn.
Và hôm nay chúng em từ Houston, Texas vội vàng về đây nhìn anh lần cuối, đốt cho anh một nén hương, cùng nguyện cầu hồng ân chư Phật, Đức Tiếp dẫn Đạo sư A Di Phật thùy từ gia hộ cho hương linh anh Trương Quốc Thái sớm siêu sanh Tịnh độ.
Anh Trương Quốc ơi! Là người con Phật chúng ta hiểu rằng:
Hữu sinh hữu tử hữu luân hồi.
Vô sinh vô tử vô khứ lai.
Có nghĩa có sống thì có chết, nhưng cái chết hôm nay chỉ dứt bỏ kiếp này. Với đức tính hiền lành, đức dộ của anh, chúng em luôn tin rằng Hương Linh Trương Quốc Thái rồi đây sẽ sinh về thế giới an lành trong kiếp mai sau.
Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật.
Partager l'avis de décèsPARTAGER
v.1.18.0