

Con xin gởi Mẹ vài dòng cuối cùng trước khi tiễn Mẹ ra đi đến nơi an nghỉ cùng Ba.
Cám ơn Chúa cho con sanh vào một gia đình hoàn hảo cùng Cha và Mẹ.
Con cám ơn tình thương Cha Mẹ đã nuôi nấng con lớn khôn và dẫn dắt con thành người.
Công Cha như núi thái sơn. Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Những đôi lời này con ghi nhớ trong lòng từ lúc còn nhỏ vì tình Mẹ thật rộng lượng, lớn lao biết bao.
Những lúc con bệnh Mẹ đã từng mất ngủ ngày đêm để lo cho con. Từng tiếng ho nho nhỏ đêm khuya đã đủ làm Mẹ chập chờn không được an giấc.
Lúc còn nhỏ vì thiếu suy nghĩ, thấy Mẹ thương em hơn, con đã từng ước mình là con một chỉ vì tánh ganh tị với em con. Nhưng con không ngờ một lời ước nguyện ngây thơ đã thành sự thật. Khi trưởng thành con mới nhận ra tâm hồn của Mẹ đã mất theo em từ ngày em ra đi. Trải qua 54 năm con chưa quên được cảnh đau thương của sự rủi ro ngày đó. Cho nên, mỗi khi mẹ nhìn con, thì con cảm nhận được ước nguyện của Mẹ nhìn được cả hai anh em con cùng hiện diện trước mặt.
Hôm nay con đây thật lòng xin lỗi Mẹ vì những lời ước sai lầm của một đứa bé ích kỷ năm ấy. Bao nhiêu năm trôi qua đến giờ phút này chính đứa bé đó cũng đã chưa hề tha thứ cho bản thân mình.
Hơn 20 năm qua, Mẹ sống một cuộc sống rất buồn. Những khi nhìn vào ánh mắt Mẹ con chỉ thấy những sự đau xót chứ không có niềm vui. Chỉ có Ba mới đem được nụ cười trên nét mặt đầy đau thương của Mẹ. Ba là người duy nhất Mẹ có thể trút hết tâm sự. Buồn, vui, tức giận là chỉ có Ba mới chịu trận vì hiểu được những lúc Mẹ nhớ em con. Những bực tức với cuộc sống khó khăn. Ngày Ba ra đi những niềm vui nho nhỏ trong lòng Mẹ cũng đã mất theo. Mẹ càng ngày càng thay đổi như người còn đây nhưng tâm hồn đã mất.
Đôi lúc vì quá nhớ Ba, Mẹ đã từng nấu bữa ăn với những món và nói là nấu cho Ba vì thích những món này.
Con thấy mẹ thường coi những tấm hình của Ba với ánh mắt ướt át nhớ thương người chồng.
Mẹ là người cứng rắn và sống thật với bản thân. Không hề sợ nói ra sự thật dù có mất lòng người nghe. Người đời thường nói, Cha Mẹ sanh con, trời sanh tánh. Nhưng thật sự tánh của con là từ Mẹ dạy dỗ nên con cũng khó lựa lời nên đôi khi lời nói có mất lòng người.
Con cám ơn Mẹ đã lo cho ba đứa cháu nội. Mẹ là người ít nói, nhưng hành động đã tỏ ra tình thương, âu lo cho con cháu. Mẹ không sợ mệt nhọc để lo từng bữa ăn. Miễn là biết các cháu thích, dù có bệnh Mẹ sẽ nấu cho ăn.
Cha Mẹ đã dặn dò, dạy dỗ con nên người, noi gương Cha Mẹ để làm một người Cha biết lo cho con mình chu đáo. Con sẽ không bao giờ quên những lời dạy dỗ này.
Mẹ ơi, con rất nhớ Mẹ. Nhớ những nụ cười ấn tượng cuối cùng và sẽ giữ mãi trong lòng.
Con cám ơn Chúa đã cho Mẹ ra đi nhẹ nhàng trong giấc ngủ êm dịu. Ngài đã nhận lời cầu xin ngày đêm của con.
Con chỉ mong con cháu sẽ thấy được những gì ông bà dạy dỗ để lại cho Cha Mẹ con, và Cha Mẹ đã làm tròn bổn phận người con, và những đời sau cũng theo để làm tròn bổn phận như đời trước đã để lại như lời Chúa dạy.
Xin Chúa cho Mẹ con về bên Ngài, và gặp lại Ba và em để Mẹ có lại niềm vui với nụ cười tươi trên nét mặt đầy yêu thương.
Con rất nhớ mẹ và sẽ giữ mãi trong lòng, cất kỷ trong tim.
Cám ơn các bác, anh chị em và các bạn đã đến tiền đưa Mẹ con một chặng đường cuối để về với Chúa
Cám ơn MS Vũ
Lastly, I want to take this time to acknowledge Mallorie for helping behind the scenes to make all this possible. She has helped with grocery shopping, cooking, cleaning, and all the medical-related tasks that I didn’t know how to do for my mom. You were a one-person show, helping with the calls, coordinating the skilled nursing home, and more. I appreciate all the help that you have given to us, and for that, I am truly grateful.
I want to leave a piece of the lyrics from my favorite song, “To Where You Are.”
“I wish upon tonight
To see you smile
If only for a while
To know you’re there
A breath away’s not far to where you are.”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~
From Nathan Vo (Grandson)
Grandma spoke few words to me, but her actions overflowed with kindness and empathy. She cared for my brothers and me like we were her own children. We never felt hungry within her care because of her home cooked meals that seemed to always be ready at the right time.
Her laugh and smile are what I’ll miss the most. Despite our language difference, she always tried to understand and smile when I talked to her.
I will always cherish the simple times at my grandparents’ house. I remember jokingly speaking really bad Viet to Grandma pretending to mock my Grandpa. She would laugh because it was so badly pronounced, which made me smile.
I’ll miss you a ton Grandma, but I hope you are up there with Grandpa watching over my father as well as my brothers and I.
SHARE OBITUARYSHARE
v.1.18.0